Sách Văn Học Trong Nước Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Đào Vũ

NHÀ VĂN ĐÀO VŨ

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Đào Văn Đạt

Sinh năm: 1927

Nơi sinh: Ân Thi - Hưng Yên

Bút danh: Đào Vũ

Thể loại: Tiểu thuyết, truyện ngắn, văn học dịch, kịch

Các tác phẩm:

  •     Trâu thóc qua đồi sim (1954 - 1955)

  •     Cái sân gạch (1959)

  •     Chim mùa xuân (1960)

  •     Lớp tre đang lên (1961)

  •     Vụ lúa chiêm (1961 - 1972)

  •     Trăng rơi xuống giếng (1961)

  •     Danh dự chúng em (1961)

  •     Người cửa sông (1966)

  •     Đội quân nhỏ làng Dương (1967)

  •     Xóm nhà thờ (1967)

  •     Mảnh đất đồng chua (1976)

  •     Con đường mòn ấy (1971)

  •     Đất ta dậy rồi (1972)

  •     Lưu lạc (1973)

  •     Hoa lửa (1973)

  •     Dải lụa (1974)

  •     Chiến trường xanh (1976)

  •     Leng (1982)

  •     Bí thư cấp huyện (1983)

  •     Một mùa mưa (1966- 1994)

  •     Trận tuyến chiều dài (1986)

  •     Con than ngơ ngác (1988)

  •     Người đi xa để lại (1993)

  •     Cây đa thằng Cuội (1994)

  •     Tuyển tập Đào Vũ (tập I và tập II, 1994)

Giải thưởng văn chương:

  •       Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật đợt I

Giới thiệu một tác phẩm:

Người đi xa để lại 

Cuộc gặp gỡ lại ngẫu nhiên và ly kỳ đến mức cả tôi cũng khó tin là thật. Nhưng không thật sao được? Rõ ràng là cô Gon đang ở trước mặt tôi chứ còn ai nữa!

- Kìa, có phảo cô … cô Gon không?

- Vâng, em.

- Có việc gì lại lên tận đây?

Cô Gon không trả lời câu hỏi ấy của tôi, vẫn đứng nguyên chỗ cũ, không vồn vã, thậm chí còn hơi lạnh lùng và có phần dè dặt.

- Em cứ tưởng anh không nhận ra em nữa.

… Những sự tình cờ ở đời thật không biết thế nào mà lường được. Có khi sự này được xâu chuỗi vào với sự khác, có khi như bàn tay vô hình nào sắp đặt hẳn hoi chứ không phải sự tình cờ.

Miền Nam vừa mới được giải phóng, tôi vào thăm, rồi bây giờ trên đường trở ra Bắc bằng ô tô. Như bình thường thì ai nấy đều đi đường số 1, vừa là đường nhựa dễ đi, vừa nhanh hơn không phải vòng vèo. Tôi vì cái tính nghề nghiệp, lại muốn vòng lên Trường Sơn, trở ra bằng hệ thống đường thời chiến mà ta vẫn quen gọi là đường mòn Hồ Chí Minh. Tôi đã đi nhiều lần trên những con đường này. Nhưng vì là thời chiến, toàn phải đi đêm, lại đi trong hoàn cảnh lúc nào cũng có máy bay địch và bom mìn đủ kiểu, nên có nhiều hạn chế. Nay không có máy bay địch, lại được đi ban ngày, chắc hẳn mọi sự sẽ khác lắm. Tôi phải giáp mặt trở lại với những con đường và những quang cảnh ấy xem sao.

Hơn nữa, tôi còn muốn lên thăm - tôi nghĩ riêng là lên thăm lần cuối - những binh trạm thân yêu kia, nơi tôi đã sống bao nhiêu năm tháng, có bao nhiêu kỷ niệm với những người đang sống và những  người đã chết. Tôi nghĩ thăm lần cuối là vì, không những từ ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, mà ngay từ ngày quân xâm lược Mỹ buộc phải rút chân khỏi miền Nam, lực lượng máy bay nguỵ không đủ sức vươn cổ ngó tới vùng này nữa, thì cả anh em họ mạc ngành giao thông vận tải quân sự nhà ta đã "lật cánh" từ tây sang đông, rời bỏ những tuyến đường tây Trường Sơn không sử dụng nữa rồi. Các binh trạm chỉ còn để lại những bộ phận chưa thể chuyển được hoặc không cần chuyển. Tôi chắc, không trở lại chuyến này, ít lâu nữa có trở lại cũng chỉ là rừng núi hoang vu. Mà rừng núi thì tôi có nhiều kinh nghiệm, nó có sức phản công ghê gớm lắm. Chỉ cần một thời gian ngắn không có vết chân người, nó đã phản công trở về dạng nguyên thuỷ của nó. Bởi vậy, dù phải đi đường xa, đường xấu, tôi cũng cố đi vòng lên, ít nhất cũng vòng lên binh trạm 14 và binh trạm 16.

Có lẽ cũng phải nói đôi lời về binh trạm để cắt nghĩa tại sao tôi lại có sự gắn bó và yêu cầu nghề nghiệp như vậy.

Hệ thống binh trạm của quân đội như thế này, thực ra chỉ có tổ chức trong thời chiến. Gọi là trạm nhưng quy mô không phải nhỏ, thông thường không bằng một sư đoàn thì cũgn lớn hơn lữ đoàn, cho nên chúng tôi vẫn gọi đùa cá thủ trưởng binh trạm lã "lữ già, sư non". Nhiệm vụ của các binh trạm trên tuyến đường Hồ Chí Minh này bao gồm bốn việc chính: giao thông, vận tải, giao liên và tải thương. Nghe thì gọn ghẽ như vậy nhưng côgn việc thì dài dòng lắm. Ví dụ: nhiệm vụ giao thông có nghĩa là mở đường, làm đường, sửa đường, giữ đường (bao gồm cả cầu cống, đò phà), làm bằng lực lượng công binh, thanh niên xung phong và cả công nhân nếu có, chiến đấu với đất đá, với mưa lũ và nhất là với bom đạn quá nhiều của giặc Mỹ. Nhiệm vụ vận tải thì như tên gọi của nó, làm nhiệm vụ vận tải hàng vào và hàng ra, dù hàng vào hay hàng ra cũng là để nuôi cuộc chiến đấu chống Mỹ ở miền Nam. Vậy là có công việc quản lý bao nhiêu đơn vị xe cộ thuyền bè vận tải, quản lý một hệ thống kho tàng;

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Văn học, 2005      

  

 


» Xem mục lục
» Xem các sách cùng thể loại
Món ngon gia đình
Món ngon gia đình

Các món ăn ngon, thông tin làm đẹp, chăm sóc bé.
Online Caro Game
Online Caro Game

Đọ sức với các cao thủ caro hàng đầu Việt Nam.